07:22 EDT Thứ năm, 24/09/2020

Trang nhất » Chân dung » Chân dung

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan: Quá nhiều mối lo!

Thứ năm - 21/05/2015 06:02
Hàng loạt hiệp định thương mại toàn cầu sẽ được ký kết trong thời gian tới đang đưa Việt Nam hội nhập quốc tế ngay trong năm nay.


Tín hiệu tốt cho ngành nông nghiệp là các DN Việt Nam đang lao vào. Ảnh: T.L
 
Nhưng giới nghiên cứu rất lo về tiến trình hội nhập rốt ráo này. Nếu chúng ta không tich cực cải cách thể chế sẽ nảy sinh một loạt vấn đề.
 
Đối với các ngành hàng tiêu dùng nhanh, cạnh tranh nội địa sẽ xảy ra ngay lập tức, rõ nhất là thị trường phía Nam. Các công ty Thái Lan, Malaysia, Hàn Quốc vào Việt Nam ngày càng nhiều, cho thấy rõ sức ép đang tăng lên, chưa kể các ngành hàng lớn như sắt thép ximăng… Họ mua các thương hiệu Việt Nam với giá cao chưa hẳn vì giá trị thực của doanh nghiệp (DN), mà vì mua cả thị phần.
 
Thị trường nội địa: sức ép nhãn tiền
 
Theo nghiên cứu, khoảng 34% DN Việt Nam tham gia xuất khẩu. Nếu tính cụ thể có DN xuất khẩu chỉ chiếm 10 – 15% sản lượng của họ, còn lại khoảng 85 – 90% tiêu thụ nội địa. Nông sản thì tiêu thụ lớn nhất vẫn là thị trường nội địa. Cái thua trong nước có thể nói được ngay là chất lượng, thương hiệu, dịch vụ, thậm chí là cả giá.
 
Tháng 11 năm ngoái, trong một hội thảo ở Thái Lan, khi đề cập đến triển vọng thị trường ASEAN, 52% DN Thái trả lời là cơ hội lớn nhất của họ là thị trường Việt Nam. Tại sao? Cơ cấu hàng hoá của người Thái đều bán được cho người Việt, thị hiếu giống nhau, người Việt không kỳ thị hàng Thái, mà đánh giá tốt hơn hàng Việt, người tiêu dùng cũng rất thân thiện với hàng Thái. Việt Nam công bố chính sách rất nhiều, nhưng chỉ nằm trên giấy, không tập trung mục tiêu nhất định. Còn họ vô cùng tập trung. Trong khi hội chợ triển lãm trong nước na ná như nhau, sản phẩm nội địa không nói được sự độc đáo, thì họ lại làm điều đó, còn dán thêm bằng tiếng Việt lên sản phẩm cho người Việt đọc. Thỉnh thoảng tôi có đi hội chợ các tỉnh, hơn 80% hàng ở đó là của Tàu. Đến hội chợ Thái, hoàn toàn không có hàng của nước nào lọt vào được.
 
Ai nắm bắt được cơ hội?
 
Nhìn vào cơ hội từ bên ngoài, 68% kim ngạch xuất khẩu của mình là thuộc khối FDI. Tức là 68% người hưởng lợi là FDI, họ đón bắt cơ hội ào ạt trong ngành dệt may, da giày, còn DN Việt năm rồi xuất khẩu giảm 5%. Cơ hội chưa chắc chảy vào DN Việt. Rất ít DN đã sẵn sàng nắm bắt cơ hội đó. Người hưởng lợi cuối cùng vẫn là DN nước ngoài. Cùng hoạt động ở địa bàn Việt Nam, ai mạnh sẽ mạnh hơn, ai yếu sẽ yếu đi. Lúc Việt Nam vô WTO, FDI mới chiếm 55% xuất khẩu, giờ đã là 68%, lần này mới là cơ hội để họ bật lên rất nhanh. Đó là điều đáng ngại.
 
DN Việt giảm sút nhanh quá, trừ một số ít DN có thể lớn lên được. Đau là những DN có thương hiệu như Kinh Đô lại bị M&A, chứ nói gì đến DN nhỏ, yếu. Rõ ràng là các DN vừa phải bị chấn động rất mạnh. Tại sao? Do môi trường kinh tế không thuận lợi, vĩ mô bất ổn, gây hiệu ứng chèn lấn của DNNN và FDI, nhỏ vừa không thể lớn lên được. Việt Nam thiếu vắng khu vực DN vừa và lớn. Những DN lớn bây giờ chủ yếu đi lên bằng đất đai, không bằng công nghiệp. Phải là những nhà kinh doanh công nghiệp mới tạo được nền tảng lâu dài cho nền kinh tế.
 
Cơ hội thu hút đầu tư mà vẫn ưu đãi FDI như với ngành ôtô là điển hình, mình lại tiếp tục khù khờ (?), chỉ dựa vào lời hứa, không hề thổi còi, không đòi lại ưu đãi khi họ không đạt được lời hứa. Tôi đã từng đề xuất lật mặt bảy vấn đề về FDI khi DN không cam kết được, nhưng vẫn chưa có một hình phạt nào được thực thi. Phải chặn lại hoặc thu hồi ưu đãi mới sòng phẳng. Tự nhiên chính mình đẩy mình vào thế bất lợi. Tại sao không bảo hộ cho nông dân mà bảo hộ cho những nhà giàu?
 
Đòi hỏi cao về thể chế, năng lực quản trị quốc gia
 
Thể chế, năng lực quản trị quốc gia liệu có đáp ứng nhu cầu phát triển trong nước và quốc tế? Tổng thống Mỹ Obama nói rất nhiều về điều này với TPP, đó là lời cảnh báo cam kết về cải cách phải rất mạnh. Ta ký thì dễ dàng quá, nhưng thực hiện thì cả một khoảng cách vời vợi với thực tế. Đó thực sự là điều lo ngại, kênh giám sát TPP lại ngặt nghèo lắm. 11 nước khác tập trung giám sát mình, bất cứ vi phạm gì cũng bị trừng phạt nặng nề.
 
Trong cam kết này DN có quyền kiện chính phủ, trong khi chính phủ mình quy mô quá lớn từ trung ương đến các tỉnh, khả năng vi phạm quá lớn. Chưa kể yêu cầu đối với cải cách thể chế trong nước là một trong ba cải cách chiến lược. Nếu không thực hiện được điều này sẽ tiếp tục tạo ra cạnh tranh không công bằng, một mặt vi phạm cam kết, một mặt hạn chế phát triển DN. Các hiệp định chỉ nhằm thuận lợi hoá thương mại, điều đó nếu không cải cách thể chế thì còn xa vời lắm. Việt Nam mở cửa, hội nhập, lại trói tay người trong nước, không nâng được năng lực DN nội địa.
 
Bối cảnh quốc tế không ngừng thay đổi, liệu chúng ta có đáp ứng được không, cũng là câu hỏi lớn trong thời gian sắp tới.           
 
Thương mại theo chuỗi giá trị


Thương mại theo chuỗi giá trị đang trở thành nhân tố năng động nhất trong thương mại toàn cầu. Đây là cơ hội lớn nhất cho các nước đang phát triển để đi từ xuất khẩu hàng thô sang hàng giá trị gia tăng cao hơn. Công nghiệp hoá phải hiểu là bằng cách tham gia khâu nào đó trong chuỗi chứ đừng tham vọng chiếm lĩnh toàn bộ chuỗi. Trung Quốc thể hiện rất rõ tham gia chuỗi và được chuyển giao công nghệ, kể cả ăn cắp thiết kế. Đó là con đường để vượt lên. Việt Nam không có cách gì đạt được công nghiệp hoá vào năm 2020, ngay cả mục tiêu 2035 cũng khó. Vậy công nghiệp hoá Việt Nam là gì đây?
 
Tín hiệu tốt cho ngành nông nghiệp là các DN Việt Nam đang lao vào, như Hoàng Anh Gia Lai đang vào mía đường, Vingroup kết hợp chuỗi siêu thị khổng lồ, có thị trường, tôi tin họ sẽ làm được. Nhưng sao Hoàng Anh Gia Lai chỉ thành công ở nước ngoài? Đây là thông điệp lớn về môi trường kinh doanh. Các tỉnh phải hỗ trợ tốt cho các DN lớn khi họ vào đầu tư nông nghiệp vì họ có khả năng thị trường, họ đã làm giỏi việc khác nên tiếng tăm của họ làm người khác tin, sẵn sàng mua. Họ sẽ không dừng ở sản xuất, mà còn phát triển chế biến, tạo giá trị gia tăng. Ngoài Bắc đã có những nhà đầu tư làm nông nghiệp công nghệ cao, trả lương cho nông dân rất tốt, thu nhập khác hẳn so với cách để nông dân tự làm lấy. Phải có người tiên phong như DN tư nhân, đồng tiền đi liền khúc ruột của họ. Đây là hướng để có thể tái cơ cấu nông nghiệp theo hướng mới.
 
 
theo Kim Yến (báo Thế Giới Tiếp Thị)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Các sáng lập viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 20

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 18


Hôm nayHôm nay : 4919

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 218168

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 14685573



thiet ke ho ca koi mai hien di dong cong ty to chuc su kien thang may tai hang thang mang tai khach