23:53 +07 Thứ hai, 17/12/2018

Trang nhất » Chân dung » Chân dung

Gặp nhà văn Nguyễn Ngọc Tư trên quê hương “Cánh đồng bất tận”

Thứ tư - 29/06/2011 10:30
 
          

Trong những năm vừa qua  Nguyễn Ngọc Tư đã chinh phục người đọc bởi bút pháp, nội dung câu chuyện cho đến những ngôn từ đậm chất dân dã của miền đất phương Nam - vùng đất cuối cùng của Tổ quốc Việt Nam.

Một cách viết không giống ai, độc đáo và cuốn hút, không văn hoa bóng bẩy nhưng chân thực…
Đọc truyện của Nguyễn Ngọc Tư - những ai chưa một lần đặt chân tới vùng đất này đều có thể khám phá và cảm nhận rất rõ về con người, thiên nhiên nơi đây. Với cách viết khéo léo, luôn đan chen cho dù trong một phạm vi hẹp – của một gia đình… Người đọc không nhàm chán, có sức hút lạ kỳ ngay từ mạch đầu cho tới khi câu chuyện kết thúc. Ấy là cách viết của Nguyễn Ngọc Tư. 

Cà Mau nơi nhà văn sinh ra và lớn lên ( Huyện U Minh )


Nắng gió, sông nước, đất trời, con người là những “mạch nước ngầm” chảy trong con người chị từ tấm bé. Với những câu chuyện kể. Nguyễn Ngọc Tư đã tạo ra những “cơn sốt” trên văn đàn - cùng sự nổi tiếng của mình.

Truyện vùng đất Mũi - khi đọc, người ta có thể hiểu theo nghĩa rộng về một vùng đất phương Nam, nơi có vựa lúa trù phú của đồng bằng Nam Bộ. 

Cái hay, cái sắc sảo của chị là vậy.

Nguyễn Ngọc Tư đã thực sư cuốn hút tôi bằng sự ái mộ - dẫu rằng trên đầu đã hai thứ tóc. Tôi muốn bầy tỏ sự chân tình khi gặp chị ngay tại quê hương Cà Mau này…

Tôi ngạc nhiên về sự quá trẻ đầy mâu thuẫn về văn phong sắc xảo vốn có trong con người này ! Vui vẻ, chân tình, hòa đồng cùng sự giản dị ít thấy ở một nhà văn nổi tiếng, đó là tính cách của Nguyễn Ngọc Tư…

Sau khi thưởng thức món cháo cá đặc sản nổi tiếng ở thành phố Cà Mau - cuộc trò chuyện thân tình bên ly café. Tôi đã “khám phá” điều mà bấy lâu nay với Nguyễn Ngọc Tư là một “ẩn số”... Buổi sáng ngày hôm ấy đã cho tôi hiểu nhà văn trẻ này với nhiều điều thú vị từ : Cuộc sống ? Mối quan hệ bè bạn ? Sự ra đời của những tác phẩm ? Tính cách con người và dòng suy nghĩ cho hôm nay cũng như những năm sau ?...

Cái muốn biết của tôi cũng là cái muốn biết của nhiều độc giả quan tâm yêu mến nhà văn trẻ này. Tôi nghĩ vậy !

Nguyễn Ngọc Tư sinh ra và lớn lên tại Cà Mau, Ngày còn đi học, chị đã biểu lộ tính cách “mạnh” của mình : Chỉ chơi với đám con trai và học hết lớp 12 trung học phổ thông. Chị chưa hề qua một trường lớp viết văn chuyên nghiệp nào, đi học môn văn chỉ đạt loại khá ( theo chị nói không phải là xuất sắc ) Tác phẩm đầu tay – bệ phóng quan trọng cho sự nổi tiếng sau này : Truyện ngắn : “Ngọn đèn không tắt” giải nhất cuộc thi “Văn học Tuổi Hai Mươi” năm 2000 do Báo Tuổi Trẻ và Hội Nhà Văn Thành Phố tổ chức.

Đất – Nước - Con Người Cà Mau cùng ông “Trời” như một định mệnh đã gắn chặt như máu thịt trong tâm hồn vốn nhạy cảm của chị. Những yếu tố đó : Chị viết một cách dễ dàng, viết bất cứ ở đâu bất cứ lúc nào, nó như một mạch nước trong veo luôn chảy để chị viết một mạch không nghỉ ( Nguyễn Ngọc Tư cũng không biết tại sao ? ) Phải chăng : Thiên Bẩm ?

Những truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư từ văn phong… ta có thể thấy tính độc lập độc đáo không giống ai.

Chị nói : “ Trước khi viết, em không đọc một tác phẩm nào cả, để cho cái đầu của mình không bị chi phối...Mỗi tác phẩm đều có cái hay của nó, em trân trọng họ. Nhà văn mà em thích : Nam Cao – Thạch Lam vì cảm thấy có sự tương đồng trong ý tưởng cũng như cách viết của em…”

Tôi đề cập về đề tài về Chiến tranh ? Nguyễn Ngọc Tư đáp – một cách dứt khoát : “Em ghét Chiến tranh ! Vả lại, em không có vốn sống để viết”

Tôi chia sẻ và thông cảm với Nguyễn Ngọc Tư, vì chị còn quá trẻ…Nhưng sao trong lòng vẫn mong muốn Nguyễn Ngọc Tư – cũng như với thế hệ trẻ tuổi hiện nay hãy VIẾT những gì mà Cha, Ông, Anh, Chị đã đổ biết bao xương máu cho Thống nhất Đất nước ngày hôm nay, cho dù có những “trục trặc” đây đó trong cuộc sống…

Nguyễn Ngọc Tư có nghĩ khi nào mình rời nơi đây ? “Em chưa nghĩ, thói quen của em chỉ nghĩ mình sẽ làm gì trong một ngày và ngày hôm sau mà thôi, em không nghĩ xa vời…” Chị kể “ Chị có nhiều bạn văn, khi họ đi tới một nơi khác…thường viết thưa đi có khi chẳng ra được tác phẩm nào cả”

Ngọc Tư đã nói đúng, mảnh đất nơi mình sinh ra và trưởng thành như một chất men, chất xúc tác, nghe rõ từng hơi thở, nhịp đập của con tim…cho dù nơi ấy còn thiếu thốn vất vả… nhưng là một gia tài lớn cho những ai biết khai thác nó. Và Nguyễn Ngọc Tư đã làm được như vậy !

Nguyễn Ngọc Tư có một gia đình nhỏ hạnh phúc với 2 con trai – 9 tuổi và 22 tháng tuổi. Ông xã của chị, công việc hoàn toàn không liên quan gì tới công việc của chị… Hàng ngày, dậy sớm làm thức ăn sáng rồi đưa con đi học - ra chợ mua đồ ăn theo như chị nói : “Luôn có cá tươi về nấu cho lũ trẻ và cả nhà ăn” ( khi tiễn chị về, tôi thấy những bao ni lon đựng cá cùng rau trái…được treo tòng teng bên hông chiếc xe máy đã cũ )

Chị thực sự ngồi viết từ 10g sáng đến 15g hoặc 16g hàng ngày sau đó làm nghĩa vụ của một người mẹ, người vợ đảm trong gia đình…Cuộc sống luôn tất bật, bận rộn đến với chị… Tại Thành phố Cà Mau, không phải ai cũng nhận ra chị - một nhà văn nổi tiếng. Có lần chị nói : “ Ngay cả những người hàng xóm nơi chị ở, có người còn không biết chị là nhà văn, họ cứ nghĩ chị cũng chỉ là một phụ nữ bình thường như bao người phụ nữ khác : Nội trợ và chăm sóc gia đình…Gia đình là thế giới riêng của chị…

Nhưng đối với nhà văn Nguyễn Ngọc Tư cho dù thế nào đi chăng nữa những tác phẩm vẫn liên tiếp ra đời giữa : NẮNG – GIÓ – TÌNH ĐẤT – TÌNH NGƯỜI của những CÁNH ĐỒNG BẤT TẬN vẫn sẽ mãi mãi là đề tài BẤT TẬN trong con người của NGUYỄN NGỌC TƯ…

Trần Mùi TP : Hồ Chí Minh Ngày 20.11.2010

Nguồn tin: Nguoinhque.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Các sáng lập viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 13


Hôm nayHôm nay : 3465

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 58084

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 11240431



thiet ke ho ca koi mai hien di dong cong ty to chuc su kien thang may tai hang thang mang tai khach