16:38 EDT Thứ ba, 16/10/2018

Trang nhất » Chân dung » Chân dung

Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ

Thứ tư - 03/09/2014 07:00

Trong một miền ký ức nào đó của tôi, đã có một chút hồi ức ùa về buổi sáng nay.


Ký ức đầu tiênHồi 9 tuổi, tôi cùng các bạn trong xóm tổ chức một cuộc đua xe đạp. Tất cả đều được nhắc nhở là chỉ được chơi trong khu nhà F ( khu tôi ở ). “Đừng chạy ra ngoài, nguy hiểm lắm, những điều tồi tệ có thể xảy đến với con”, mẹ tôi phải nhắc tới ngàn lần trước mỗi lần tôi định đạp xe ra chơi cùng các bạn.
Lúc đó là tháng 8, thời gian lý tưởng để thả diều trong thành phố. Đạp xe trở nên nhàm chán nhưng chúng tôi lại không có diều để mà thả, thậm chí còn không có tiền mà mua. 

Vậy làm thế nào để có được diều? Chúng tôi đã phá luật lệ một chút. Hãy ra khỏi khu nhà F nào! Không chỉ có một chút, mà chúng tôi đã đi rất xa. Hãy tưởng tượng đám trẻ 9 tuổi đạp xe vào 6h chiều đi dọc thành phố vào giờ cao điểm.
Ôi nó thú vị lắm. Cho dù chúng tôi chẳng mua được con diều nào vì không có tiền. Lúc đó chúng tôi đã ghét cay ghét đắng người bán hàng vì không chịu đưa diều. Và chúng tôi yêu quãng đường và cuộc đua nho nhỏ lúc trở về nhà.
Còn vấn đề là? Chúng tôi đã về quá muộn.
Có bị mắng không á? Chắc chắn rồi. Bố mẹ tôi lúc đó rất sợ hãi và hoảng loạn. Dĩ nhiên.
Một trải nghiệm quá tuyệt vời. Tối hôm đó tôi ngủ mà miệng cứ kéo tới tận mang tai.
Ký ức thứ 2
Lúc đó tôi 14 tuổi, 4 ngày trước tôi đã làm rạn xương cổ tay trái của mình. Lớp bột băng bó trắng muốt, lấp lánh trên cổ tay tôi.
5 ngày trước đó, tôi đã đồng ý thay mặt câu lạc bộ của khu phố đấu một trận cầu lông. Bọn tôi thường xuyên làm việc này và luân phiên nhau tham gia. Mỗi lượt của bạn sẽ tới sau 3 tháng, vậy nên tôi đã không chịu bỏ lỡ dịp này. Dù sao thì tôi chỉ cần tay phải để chơi thôi.
Mặc quần áo? Xong. Sẵn sàng? Rời nhà thôi! “Không đời nào” – một lời phủ định chắc nịch từ phía cả bố lẫn mẹ. Họ không thể để tôi chạy loăng quăng với bàn tay bó bột vì lo sợ nó sẽ còn tệ hơn. Tôi dỗi. Nhưng tầm nửa tiếng sau tôi đã lẻn được ra ngoài nhờ bịa được lí do, và tất nhiên là không mang theo vợt.
Tôi đã thi đấu, và chiến thắng. Lần đầu tiên thắng trong một cuộc thi. Tôi như trên mây vậy. Quá sung sướng với tội lỗi mình gây ra – tôi trở về nhà với chiếc cúp danh dự.
Bị phát hiện.
Bị mắng mỏ.
Bị cấm túc.
Nhưng thực sự là rất tự hào.
Tôi đã nắm lấy thời cơ và thành công, và trân trọng nó.
Và tại sao tôi lại kể chuyện này cho các bạn?
Thường thì, những bạn bè thân thiết và gia đình hay đưa ra lời khuyên rằng bạn đừng có liều lĩnh, không hẳn là trong thể thao, mà là trong kinh doanh hay cuộc sống. Họ làm vậy là để bảo vệ ta. Họ cảnh báo những thất bại có thể gặp phải trong kế hoạch kinh doanh mới của chúng ta. 

Hoặc điều gì sẽ xảy ra nếu ta tham gia cuộc phỏng vấn quan trọng đó. Hay thật liều lĩnh khi mở một nhà hàng riêng hay lập công ty riêng hoặc chỉ đơn thuần là làm thêm nghề tay trái.
Họ nói họ yêu bạn và rằng, “không phải do con đâu, mà là ở kinh tế”, hay là “cậu rất tuyệt nhưng nó là một ngành có quá nhiều sự cạnh tranh”. Bạn bè hay nói về những điều tồi tệ có thể xảy ra, mà ít khi nói về những điều tốt lành, chỉ là họ không muốn bạn đau khổ. Họ yêu quý bạn đến mức thà để bạn đạt được ít hơn chứ không muốn bạn bị tổn thương.
Chắc ai cũng hiểu điều này, đúng không? Chúng ta đều trải qua nó, vậy phải làm sao bây giờ?
Có 2 lựa chọn.
Thứ nhất
Đừng làm gì cả.
Cứ cẩn trọng.
Không tổn thương.
Không đau khổ.
Bạn sẽ ổn.
Thứ 2 – đây là điều tôi mong muốn các bạn sẽ thực hiện
Lờ họ đi
Cả mẹ
lẫn bố
cùng tất cả những người mong muốn bạn yên ổn.
Hãy nắm lấy thời cơ.
Hãy nắm lấy thời cơ CỦA BẠN.
Và sau đây là lí do tại sao tôi muốn các bạn làm như vậy:
1-     Bạn sẽ hối tiếc những điều mình không làm nhiều hơn là những điều mình bỏ lỡ. Ừ thì nó sẽ tạm thời làm vui lòng những người bạn quý trọng, nhưng sự hối tiếc sẽ gặm nhấm bạn theo thời gian.
2-     Như Wayne Gretzky đã nói “100% là bạn sẽ tiếc nuối những cơ hội bạn không nắm lấy”
3-     Nếu một người cho bạn lời khuyên, hãy xem xét kỹ lưỡng. Mục tiêu của bạn lớn hơn hay kết quả từ lời khuyên đó lớn hơn? Nếu là mục tiêu của bạn, thì hãy bỏ lời khuyên kia ngoài tai đi.
4-     Khi bạn bè và người thân giúp bạn lựa chọn giữa 2 phương án, họ thường hướng bạn tới con đường dễ dàng hơn. Đừng làm vậy, hãy chọn phương án khó hơn.
5-     Đừng xin lời khuyên từ mọi người – hãy tĩnh tâm suy nghĩ. Chỉ có bạn mới có thể đưa ra quyết định. Chỉ có bạn mới biết khả năng của mình, chứ không ai khác.
Tất nhiên khi bạn thực hiện, mọi chuyện có thể đi sai hướng. Rồi mọi người sẽ hét vào mặt bạn rằng“đã bảo rồi mà lại…”, bạn hãy dần quen với cách phản ứng “thì sao nào?”.Bạn cố gắng.
Rồi vấp ngã.
Thất bại.
Cảm thấy mình là kẻ thua cuộc.
Nản lòng.
“Đã bảo rồi mà…”
“không hợp với con đâu”
Hãy đứng dậy.
Lại sẵn sàng.
Ngắm. Bắn.
Cứ làm đi.
Lại vấp ngã.
Hãy làm lại.
Đây là cuộc đời bạn chứ không phải của ai khác.
Bạn có quyền vấp ngã.
Và cũng có quyền vực dậy.
Và bao nhiêu lần cũng được.
Tôi sống với câu nói này: “Cuộc sống là những trải nghiệm và sự thành công. Không phải sự hoàn hảo.”
Tôi muốn bạn thử làm điều tương tự.
Sẵn sàng.
Chạy.
Nhảy.
Phóng.
Bắn.
Hãy vận động đi. Sáng tạo, thử nghiệm, thực hiện nó.
Mẹ, bố, và những người bạn sẽ luôn theo sát bạn. Họ yêu bạn, và rồi bạn sẽ ngập chìm trong những lời động viên và tán dương từ những thành công của mình. 

Hãy để họ nói rằng “Bố mẹ…  luôn biết con sẽ làm được mà”, rồi nở một nụ cười. 

Nó sẽ là thời khắc tuyệt vời. 

Và xin hãy truyền lại bài học này cho thế hệ sau.

>> Đừng bỏ học! Đại học vẫn là con đường tốt nhất dẫn tới thành công 


BCP
 
Theo Infonet
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Các sáng lập viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 50


Hôm nayHôm nay : 3459

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 56453

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 11014107



thiet ke ho ca koi mai hien di dong cong ty to chuc su kien thang may tai hang thang mang tai khach