01:54 +07 Thứ hai, 19/11/2018

Trang nhất » Làng nghề » Làng nghề

Lập hợp tác xã để truyền nghề

Thứ năm - 14/07/2011 10:08
Lập hợp tác xã để truyền nghề

Lập hợp tác xã để truyền nghề

Nguyễn Thị Kim Chi, tên Chăm là Maymoulna, chủ nhiệm Hợp tác xã thêu may xuất khẩu Kim Chi vừa được trao giải “Bông hồng vàng” dành cho nữ doanh nhân thành đạt của Phòng thương mại và công nghiệp Việt Nam. Sài Gòn Tiếp Thị đã có cuộc trò chuyện với chị
Nguyễn Thị Kim Chi, tên Chăm là Maymoulna, chủ nhiệm Hợp tác xã thêu may xuất khẩu Kim Chi vừa được trao giải “Bông hồng vàng” dành cho nữ doanh nhân thành đạt của Phòng thương mại và công nghiệp Việt Nam. Sài Gòn Tiếp Thị đã có cuộc trò chuyện với chị

Từ nhỏ Maymoulna được cha chỉ cách nuôi cừu. Gia đình có 9 anh em, mỗi người được giao một con cừu để nuôi rồi bán lấy tiền chi tiêu. Tiền bán cừu, Maymoulna dành dụm để tập thêu thùa. Vào Đại học Cần Thơ, thời gian rảnh Maymoulna lại thêu. Tốt nghiệp đại học năm 1973, được giữ lại trường chị vẫn thêu trong những ngày nghỉ.

Những năm 80, thế kỷ trước, học một mũi thêu mới phải trả 2.000 đồng, trong khi tiền lương chỉ có 64.000 đồng. Không đủ tiền thì thoả thuận đổi mũi thêu ngón nghề để học mũi thêu mới.

Có phải cái khó làm cho ló động cơ khởi nghiệp để làm giàu thật nhanh?

Có lúc giận trong bụng muốn như vậy, nhưng giàu cũng có nhiều kiểu... nếu chỉ để giàu tiền thì đó không phải là động cơ của tôi. Cho tới nay, so các doanh nghiệp khác thì HTX chưa giàu nhưng riêng tôi, tôi đã thoả mãn tâm nguyện. Hồi nhỏ, má tôi dặn phụ nữ phải biết may vá, thêu thùa. Khi tôi đi học thêu thì ai nấy cũng tận tâm chỉ vẽ.
Lập HTX không phải để làm giàu mà để truyền nghề, có khi không ai tin mình đâu nhưng tôi đã làm như vậy. Tôi không phải là nghệ nhân, nhưng tôi đã gặp những nghệ nhân và họ đã chứng minh tâm huyết của mình trong việc làm ra những mặt hàng độc đáo và chỉ muốn truyền nghề. Tôi nghĩ đây là lực lượng đủ sức chứng minh hàng thêu của Việt Nam khác Trung Quốc, chứ không như lâu nay người ta cứ nói đồ thêu là của Trung Quốc.

Có phải bị ám ảnh bởi nghề giáo nên chị xem việc truyền dạy là quan trọng?

“Kim ngạch xuất khẩu năm 2006 là 205.000 USD. Nếu không dạy nghề, nếu không có nhiều người làm thì làm sao có con số đó?”
Có lẽ như vậy, nhưng thực ra khi thôi dạy học trở về nhà, tôi mới phục dựng nghề thêu. Tới năm 1989, cơ sở thêu ra đời với số vốn vỏn vẹn 280.000 đồng, tương đương một chỉ rưỡi vàng 24k, mặt bằng 45m2. Chỉ có 15 người cùng làm việc với tôi. Tất cả đều nghèo. Không có ngôn từ nào định nghĩa chính xác cái nghèo của chúng tôi. Nhiều khi mưa như trút nước lên căn nhà vỏn vẹn hai tấm tôn. Tôi ngồi ôm con nghe nước xối trên đầu. Tôi không có sức để định nghĩa. Tôi chỉ muốn làm cái gì đó để đừng ai khổ như mình. Ban đầu, tôi nhận gia công. Tình cờ người đặt đồ thêu là giám đốc Liên hiệp xã, biết tôi tốt nghiệp cử nhân kinh tế nên kêu tôi về làm kế toán cho Liên hiệp xã. Sau này, Liên hiệp xã chọn 10 người về Sài Gòn học nghề thêu nhưng học xong không ai về HTX làm. Bí quá Liên hiệp xã yêu cầu tôi dạy nghề. Tôi trở thành người dạy thêu đầu tiên ở ĐBSCL. Nghề thêu có thể giúp chị em phụ nữ, tôi nghĩ như vậy và dần dần tôi cũng nhận ra phụ nữ thế giới rất thích hàng thêu. Đến bây giờ tôi vẫn còn giữ một ngôi sao bằng vàng 24k, 6 chỉ, là phần thưởng giải nhất hàng thủ công mỹ nghệ của An Giang 1992. Hồi đó còn nghèo lắm, nhưng tôi không bán. Đó là ngôi sao may mắn của tôi, của HTX. Tới nay số vốn HTX lên 1,2 tỉ đồng, 54 xã viên, mặt bằng sản xuất rộng 780 m2, 1.000 thợ gia công, doanh thu 3,150 tỉ đồng. Tôi dự hội chợ quốc tế vải sợi tại Frankfurt (Đức) năm 2002. Năm sau, kim ngạch xuất khẩu lên 30.000 USD, mừng hết lớn. Kim ngạch xuất khẩu năm 2006 là 205.000 USD. Nếu không dạy nghề, nếu không có nhiều người làm thì làm sao có con số đó?

Có ai hỏi chị, làm sao một cơ sở nhỏ ở Việt Nam lại có thể tìm tới châu Âu để chào hàng?

Ông Tổng lãnh sự CHLB Đức đã hỏi như vậy. Tôi nói thị trường không biên giới, và tôi muốn đưa sản phẩm ra nước ngoài “cọ xát” xem họ có quan tâm không. Nếu không được thì tôi làm lại. Họ biết cuộc hành trình của HTX và chương trình “xã hội hoá” cái nghề này còn tôi biết tương lai sẽ có lợi cho An Giang, cho nước mình. Năm 2004, ông Tổng lãnh sự đến giúp HTX 2.000 euro để mua thêm trang thiết bị dạy học cho 40 em ở trường dạy trẻ khuyết tật An Giang và Đồng Tháp. 16 năm, đào tạo miễn phí cho 3.000 học viên có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, nuôi 6 cụ già neo đơn, đỡ đầu 2 sinh viên nghèo Đại học An Giang tới khi ra trường, tôi cứ nghĩ ngợi hai từ “hội nhập”. Thực ra nó ở trong nhận thức của mình và nguồn nhân lực. Làm sao có thầy giỏi, tâm huyết truyền nghề - và phải biết tôn vinh họ. Chứ nhiều khi không có thầy giỏi thì đi tìm, có rồi thì cứ ở đó, không hun đúc gì cả.


Nữ doanh nhân tiêu biểu cả nước chụp chung với chủ tịch nước
 
Lúc nghèo quá, làm sao chị xúc tiến xuất khẩu?

Một hai lần đầu, tỉnh giúp vé máy bay, những lần sau HTX tự lực. Thực ra mỗi lần ra nước ngoài, chúng tôi rất khó khăn, nhưng đã đi “mở con đường máu” – thì càng tốn công, tốn của càng quyết tâm chỉnh đốn đội hình. Nghèo mà muốn xúc tiến xuất khẩu thì do nhận thức chứ không phải đợi có tiền mới làm thương hiệu. Nghèo thì tôi đi vô cộng đồng nghèo, bày cho họ nghề thêu, chỉ từng đường kim mũi chỉ và nói về sản phẩm mà chúng tôi làm ra. Sự đóng góp ấy khiến người ta nhắc tới mình, tới HTX. Nói riết thành ra “thuộc lòng ”. Năm 2001, tôi chính thức đăng ký thương hiệu.
Lúc ở Đức, tôi thấy hai con đường hội nhập: một là nối kết với công ty nước ngoài, thâm nhập thị trường, kênh phân phối của họ bằng sản phẩm của mình. Dĩ nhiên không có thương hiệu của mình. Hai là phải tiếp cận thị hiếu, nét văn hoá... để chinh phục khách hàng bằng chính sản phẩm độc đáo, khẳng định thương hiệu. Con đường này được xã viên chọn dù gian nan vất vả, tốn công sức và tiền của. Tôi đã tham dự 6 hội chợ quốc tế tại Anh, Đức, Trung Quốc... Nhưng tới khi tôi hoàn thiện phương pháp thêu chữ thập hai mặt phải thì tình hình thay đổi hẳn. Hàng của chúng tôi có mặt ở Pháp, Ý, Đức, Hy lạp, Mỹ, Singapore. Những thị trường này tiêu thụ 90% sản lượng hàng của HTX. Hiện nay, mỗi tháng HTX cho ra 50-70 mẫu sản phẩm, chủ yếu là tranh thêu trải bàn, túi xách, khăn ăn, gối, drap, khăn tay... nhưng mẫu mới hoài. Ở nội địa thì chúng tôi phát triển nhiều mặt hàng phục vụ du khách, quà lưu niệm. Phương pháp thêu chữ thập hai mặt phải khẳng định hàng Việt Nam khác biệt hoàn toàn hàng Trung Quốc.

Chị có cả cộng đồng nghèo hun đúc?

Tôi lên xe đò về Sài Gòn hoặc ra chợ biên giới có người nhìn ra nói “Sao tui thấy quen quá... cô Kim Chi phải không?”. Họ nhớ tôi và tên HTX là hạnh phúc rồi. Cộng đồng “tự phát” thừa nhận mình vậy đó, họ nghèo nhưng chưa chắc đem tiền vụ lợi họ đã chịu.

Chị nhìn nhận thế nào về cộng đồng doanh nghiệp ở An Giang?

Phần lớn đều là doanh nghiệp vừa và nhỏ. Ngay HTX Kim Chi, thu nhập bình quân 2USD/người/ngày, có khá hơn nhưng rõ ràng cọ xát ngành nghề khác thì... lao động ngành thêu vẫn chưa ổn định, va chạm là chao đảo liền. Sâu xa hơn, tôi mong muốn cộng đồng ấy giàu lên, nổi tiếng hơn. Riêng làng nghề truyền thống phải đứng vững trong bối cảnh hội nhập. Tôi cố gắng làm cho lao động của mình thấy “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”, nhưng quả thật nghề thêu rất khó...

Hoàng Lan (thực hiện)

Nguồn tin: Người nhà quê

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Các sáng lập viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 19


Hôm nayHôm nay : 397

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 75286

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 11137981



thiet ke ho ca koi mai hien di dong cong ty to chuc su kien thang may tai hang thang mang tai khach